Truyện sex ở trang web nghetruyen18.com được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau. Nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.

===== CHƯƠNG 3 =====
Phần 3
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột cao giọng, nói vọng ra phía ngoài cửa đủ để cả văn phòng nghe thấy: – Chị vô lý vừa thôi! Hồ sơ thế này mà chị còn bảo sai? Em không làm nữa, chị đi mà làm!
Nói xong, tôi đùng đùng mở cửa bước ra, mặt hằm hằm, bỏ mặc lão Hùng đang ngơ ngác nhìn theo với vẻ đắc ý vì tưởng bộ phận chúng tôi đang lục đục nội bộ.
Bước ra ngoài nắng gắt của công trường, tôi khẽ mỉm cười. Trò chơi này, xem ra càng lúc càng thú vị. 8 giờ tối, tôi có mặt tại căn hộ của chị với một túi thực phẩm tươi ngon. Rũ bỏ lớp bụi đường và sự căng thẳng của vai diễn “nhân viên bị sếp trù dập” ban sáng, tôi thấy mình nhẹ nhõm đến lạ. Chị mở cửa đón tôi trong bộ đồ mặc nhà giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát. Tôi không kìm được, vừa vào cửa đã đặt túi đồ xuống, ôm lấy eo chị từ phía sau và hít hà mùi hương quen thuộc. – Này, đừng có tranh thủ nhé! Lo mà vào bếp nấu cơm đi, chị đang đói lắm rồi – chị cười, khẽ lấy tay vỗ nhẹ vào mu bàn tay tôi.
Chúng tôi cùng nhau vào bếp. Tôi đảm nhận việc sơ chế và đứng bếp – sở trường của một gã quen tự lập từ sớm, còn chị thì giúp tôi nhặt rau và bày biện.
Trong không gian ấm cúng, tiếng xèo xèo của chảo mỡ hòa cùng tiếng cười đùa khiến tôi cảm thấy đây không còn là mối quan hệ vụng trộm nữa, mà là một gia đình thực thụ. Khi đĩa thịt bò xào cần tỏi và bát canh chua nóng hổi được bày lên bàn, chị khui một chai vang đỏ. Chị nâng ly, nhìn tôi đầy trìu mến: – Mừng cho vở kịch xuất sắc sáng nay của em. Lão Hùng hoàn toàn tin là chúng ta đang “cơm không lành, canh không ngọt” rồi.
Tôi nhấp một ngụm rượu, rồi lấy từ trong cặp ra một bản kế hoạch sơ thảo mà tôi đã thức trắng đêm qua để hoàn thiện. Tôi trải nó lên bàn ăn, bên cạnh những đĩa thức ăn còn đang bốc khói. – Chị xem này, đây là dự án riêng của em. Em định đặt tên công ty là “Kiến Tạo”.
Bước đầu em sẽ nhận thầu phụ cho các phần việc nhỏ mà các công ty lớn không muốn làm. Với danh sách nhà cung cấp chị cho, em có thể tối ưu hóa chi phí đến 15%.
Chị chăm chú đọc từng dòng, đôi mắt chuyên gia lướt nhanh qua các con số. Chị chỉ tay vào một mục: – Chỗ này em tính toán hơi mạo hiểm. Dòng tiền sẽ bị kẹt nếu đối tác thanh toán chậm. Em cần một phương án dự phòng. Chị có một ít vốn nhàn rỗi, coi như chị đầu tư vào em. Nhưng với điều kiện…
Chị bỏ dở câu nói, ánh mắt trở nên tinh quái. Tôi hỏi: – Điều kiện gì hả sếp? – Khi em làm ông chủ rồi, không được quên người “quản lý” cũ này đâu nhé. Và tuyệt đối… không được có thêm cô thư ký chân dài nào ở công trường cả!
Tôi bật cười, vòng tay qua bàn nắm lấy tay chị: – Em chỉ cần một người sếp duy nhất là chị thôi, dù là ở công ty hay ở trên giường.
Chị đỏ mặt, vờ gắp một miếng thịt đầy vào bát tôi để “khóa miệng” tôi lại. Sau bữa ăn, thay vì dọn dẹp ngay, chúng tôi ngồi lại trên sofa, cùng nhau rà soát từng chi tiết của dự án. Chị chỉ cho tôi cách thương thảo hợp đồng, cách đọc vị đối thủ, những kinh nghiệm xương máu mà chị đã tích lũy suốt hơn mười năm lăn lộn.
Càng nói chuyện, tôi càng khâm phục trí tuệ của chị. Và cũng càng khao khát được thành công để có thể sớm đứng ngang hàng với chị, bảo vệ chị khỏi những thị phi. Đêm đã về khuya, bản kế hoạch đã kín những dòng ghi chú của chị. Tôi gấp bản vẽ lại, kéo chị vào lòng mình.
Cuối tuần đó, chúng tôi quyết định thực hiện một chuyến “vi hành” đến khu đất ngoại ô mà tôi dự định đấu thầu hạng mục san lấp và xây dựng tường rào. Để tránh tai mắt của đồng nghiệp, tôi lái chiếc xe bán tải bụi bặm của mình đón chị từ sớm tinh mơ, khi thành phố còn đang chìm trong màn sương mờ.
Khu đất nằm ở một thung lũng nhỏ, bao quanh là những đồi thông xanh ngắt và không khí trong lành khác hẳn cái ngột ngạt của công trường đầy bụi bặm thường ngày.
Khi tới nơi, tôi lấy từ sau xe ra bản đồ trắc địa. Chị đội chiếc mũ rộng vành, thay bộ vest công sở bằng chiếc áo sơ mi thắt nút ngang eo và quần short năng động, trông chị trẻ trung như một cô sinh viên thực tập, khiến tôi không nhịn được mà cứ nhìn chăm chú. – Này, tập trung vào chuyên môn đi ông chủ tương lai! – Chị gõ nhẹ vào vai tôi, nheo mắt cười.
Chúng tôi cùng nhau đi bộ khắp khu đất. Chị chỉ cho tôi những gờ đất có nguy cơ sụt lún nếu mưa lớn, cách bố trí hệ thống thoát nước sao cho tiết kiệm chi phí mà vẫn đảm bảo kỹ thuật. – Em nhìn xem, hướng gió này rất tốt. Nếu em thuyết phục được chủ đầu tư xây dựng theo hướng xanh, em sẽ có lợi thế rất lớn trong hồ sơ thầu – chị phân tích, giọng nói đầy quyền lực nhưng cũng vô cùng truyền cảm hứng.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ lội bộ, mặt trời bắt đầu lên cao. Chúng tôi dừng chân bên một dòng suối nhỏ chảy ngang qua rìa khu đất. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim rừng tạo nên một không gian lãng mạn vô cùng.
Tôi trải tấm bạt nhỏ dưới tán một cây cổ thụ đại thụ, lấy nước và chút đồ ăn nhẹ đã chuẩn bị sẵn. Chị ngồi xuống, khẽ tháo đôi giày thể thao ra, đưa đôi bàn chân trắng muốt xuống làn nước suối mát lạnh. – Thích thật đấy… Đã bao lâu rồi chị mới có cảm giác bình yên thế này – chị nhắm mắt lại, ngửa mặt đón những tia nắng xuyên qua kẽ lá.
Tôi ngồi phía sau, đặt tay lên vai chị và bắt đầu bóp nhẹ. Những thớ cơ vai của chị vốn luôn căng cứng vì áp lực công việc, nay dưới bàn tay tôi dần mềm ra. Tôi cúi xuống, thầm thì vào tai chị: – Nếu sau này dự án này thành công, em sẽ mua một miếng đất gần đây, xây một căn nhà nhỏ để cuối tuần đưa chị về trốn cả thế giới.
Chị quay lại, ánh mắt long lanh nhìn tôi. Giữa không gian bao la của thiên nhiên, không còn rào cản về địa vị hay tuổi tác, chỉ có hai tâm hồn đang thực sự đồng điệu. Chị vòng tay qua cổ tôi, kéo tôi vào một nụ hôn nồng nàn. Nụ hôn ấy mang vị ngọt của nước suối, vị thanh khiết của rừng già và cả vị mặn mòi của những ước mơ mà chúng tôi đang cùng nhau xây dựng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, khu đất này không chỉ là nơi bắt đầu sự nghiệp của tôi, mà nó còn là nhân chứng cho tình yêu liều lĩnh nhưng chân thành này.
Chúng tôi rời khu đất khi mặt trời đã ngả bóng về phía sau những đồi thông.
Bạn đang nghe truyện sex tại web: nghe truyện 18 chấm côm
Trên đường về, câu chuyện giữa hai đứa không còn là những con số khô khan hay bản vẽ trắc địa nữa, mà là những dự định thực tế để hiện thực hóa giấc mơ “Kiến
Tạo”. – Em cần một đội thợ ruột, những người em thực sự tin tưởng – chị lên tiếng, mắt vẫn nhìn về phía con đường uốn lượn trước mặt. – Nếu em cần, chị sẽ bí mật kết nối cho em vài tổ đội cứng đang làm tự do. Họ đều là những người thợ có tâm, chỉ là chưa có một người thủ lĩnh giỏi để dẫn dắt.
Tôi nắm chặt vô lăng, lòng trào dâng một sự cảm kích khó tả. Chị không chỉ yêu tôi bằng trái tim, mà còn đang dùng cả sự nghiệp và kinh nghiệm của mình để nâng đỡ bước chân tôi.
Về đến thành phố, tôi không đưa chị về nhà ngay mà ghé vào một quán ăn nhỏ vắng vẻ ở vùng ngoại ô. Trong ánh đèn dầu mờ ảo, chị nhìn tôi, nét mặt chợt trở nên nghiêm túc: – Sắp tới, dự án ở công trường chúng ta sẽ có đợt thanh tra lớn.
Lão Hùng chắc chắn sẽ tìm cách đổ lỗi những sai sót về kỹ thuật cho em để làm bàn đạp đá em đi. Đây là thử thách đầu tiên của em đấy.
Tôi mỉm cười, tự tin nắm lấy tay chị trên bàn: – Em biết mà. Thực ra mấy ngày nay em đã âm thầm ghi chép lại toàn bộ nhật ký thi công và những lệnh chỉ đạo sai quy trình của lão ta. Em chờ ngày này lâu rồi.
Chị hơi ngỡ ngàng, rồi bật cười đầy tự hào: – Hóa ra “con sói nhỏ” của chị cũng biết tính toán từ trước rồi à?
Những ngày sau đó, không khí tại công trường đặc quánh sự căng thẳng. Lão Hùng bắt đầu ra mặt gây khó dễ, hắn thường xuyên bắt tôi làm lại những hạng mục đã hoàn thành hoặc trì hoãn việc ký duyệt vật tư. Trước mặt mọi người, tôi vẫn giữ vẻ ngoài bất mãn, đôi khi còn “bật” lại chị ngay trong cuộc họp giao ban khiến ai nấy đều tin rằng mối quan hệ giữa chúng tôi đã rạn nứt hoàn toàn.
Nhưng đêm đêm, tại căn hộ của chị, chúng tôi lại cùng nhau rà soát từng con số, từng kẽ hở của lão Hùng. Những cuộc họp kín ấy thường kết thúc bằng những nụ hôn vội vã nhưng đầy hứa hẹn.
Cho đến một buổi chiều, đoàn thanh tra chính thức ập đến. Lão Hùng cười khẩy, đắc ý đưa đoàn đến khu vực móng mà lão đã bí mật cho thợ làm ẩu để đổ tội cho tôi. Chị đứng đó, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc. – Thưa đoàn thanh tra, toàn bộ hồ sơ giám sát khu vực này do kỹ sư Nam phụ trách. Có vẻ như cậu ấy đã lơ là – lão Hùng vừa nói vừa đưa tay chỉ về phía tôi.
Tôi bước lên, không hề nao núng, rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ dày cộp có chữ ký xác nhận của chính lão Hùng vào các biên bản thay đổi biện pháp thi công mà lão đã ép tôi ký trước đó. – Báo cáo đoàn thanh tra, đây là nhật ký hiện trường và các văn bản chỉ đạo trực tiếp từ Trưởng ban quản lý dự án. Tôi đã thực hiện đúng theo lệnh, dù đã nhiều lần cảnh báo bằng văn bản nhưng không được chấp thuận.
Gương mặt lão Hùng biến sắc, từ đỏ gay sang trắng bệch. Chị lúc này mới bước tới, giọng nói đanh thép vang lên: – Tôi cũng có một bản tường trình về những sai phạm tài chính trong việc thu mua vật tư của Ban quản lý. Đề nghị đoàn thanh tra làm rõ.
Cả công trường xôn xao. Lão Hùng đứng chết lặng giữa nắng gắt. Tôi nhìn chị, chị cũng nhìn tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết ván bài này chúng tôi đã thắng trắng.
Cuộc thanh tra kết thúc như một cơn bão quét sạch những u ám tại công trường.
Lão Hùng bị đình chỉ công tác ngay lập tức để phục vụ điều tra sai phạm tài chính và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Cả công ty chấn động, còn anh em công nhân thì hả hê vì bấy lâu nay đã quá ngán ngẩm cái thói hống hách của lão.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, tôi chọn một buổi sáng tĩnh lặng nhất để bước vào phòng làm việc của chị. Lần này, tôi không mang theo bản vẽ, mà là một tờ đơn xin nghỉ việc đã ký sẵn.
Chị ngồi sau bàn làm việc, nhìn tờ đơn rồi ngước lên nhìn tôi, đôi mắt phảng phất nỗi buồn nhưng chứa đựng sự ủng hộ tuyệt đối. – Em quyết định rồi sao? – Vâng, sếp. Đã đến lúc em tự đi trên đôi chân của mình. Công ty Kiến Tạo cần một giám đốc toàn tâm toàn ý, chứ không phải một kỹ sư vừa làm vừa phải đóng kịch giấu giếm tình cảm thế này – tôi mỉm cười, nắm lấy tay chị ngay giữa văn phòng, dù cửa không khóa hoàn toàn.
Chị đặt bút ký vào đơn, tay hơi run nhưng giọng nói thì kiên định: – Chị duyệt.
Chúc Giám đốc Nam thành công.
Tin tôi nghỉ việc loan ra nhanh chóng. Chiều hôm đó, anh em kỹ thuật và thợ cả tổ chức một buổi tiệc chia tay nhỏ ngay tại lán trại công trường. Mọi người đều tiếc nuối cho một kỹ sư có năng lực như tôi. Khi buổi tiệc đang ở cao trào, chiếc xe trắng của chị xuất hiện.
Cả đám đông im bặt, ai nấy đều lo lắng vì tưởng sếp đến để kiểm tra kỷ luật. Chị bước xuống xe, hôm nay không mặc bộ đồ bảo hộ cứng nhắc mà diện một chiếc váy hoa thanh lịch, gương mặt rạng rỡ lạ thường. Chị bước thẳng về phía tôi, giữa vòng vây của hàng chục con mắt đang ngơ ngác. – Mọi người cứ tiếp tục vui vẻ đi – chị nói lớn, rồi quay sang tôi, ánh mắt đầy tình tứ – Kỹ sư Nam, cậu nghỉ việc rồi nên từ giờ tôi không còn là sếp của cậu nữa nhỉ?
Tôi cười, bước tới sát bên chị, trước sự kinh ngạc tột độ của đám đông: – Vâng, thưa chị. Bây giờ em là người đàn ông của chị. Nói rồi, tôi vòng tay ôm lấy eo chị, kéo chị vào một nụ hôn nồng cháy ngay giữa công trường đầy nắng gió và bụi bặm. Tiếng ly tách rơi loảng xoảng, tiếng hò reo, huýt sáo vang lên không ngớt từ phía anh em thợ. Lão Hùng đã đi, sự thật đã phơi bày, và giờ đây tình yêu của chúng tôi cũng không còn gì phải che giấu.
Chị tựa đầu vào vai tôi, khẽ thì thầm giữa tiếng ồn ào: – Em liều thật đấy, từ nay cả ngành xây dựng này sẽ biết em “cưa” đổ sếp của mình rồi. – Em không sợ – tôi siết chặt tay chị – Vì từ giờ, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng công trình quan trọng nhất đời mình: mái ấm của hai đứa.

0 Bình luận

Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn.
Ghi chú